Thông tin họp mặt khoa sử khóa 2 chúng tôi chuyển qua trang diễn đàn, mời các bạn xem và nhớ thời gian gặp mặt, cố gắng thu xếp việc nhà và tham gia đông đủ.

 

GỬI MỌI NGƯỜI VÀI DÒNG TRIẾT LÍ VUI

 

Bí quyết Sống Vui & Hạnh Phúc

Nhiều tiền ít tiền , không phung phí là được
Ai phải , ai sai , mình không sai là được  
Biết ít biết nhiều , làm xong việc là được  
Người già người trẻ , mạnh khỏe là được  
Người giàu người nghèo , hoà thuận là được  
Ông xã về sớm về trễ, miễn về là được ,  
Bà xã cho ăn cơm , cơm nóng cơm nguội có ăn là được  
Người xấu người đẹp , có duyên là được  
Nhà lớn nhà nhỏ , ấm no là được  
Sung túc hay nghèo nàn , bình an là được
Xe mới xe cũ , chạy được là được

Và......phải nhớ rằng ...

Vui cười không mệt , buồn phiền mới mệt
Yêu thương không mệt , ghen ghét mới mệt
Chân thật không mệt , gian dối mới mệt
Tương ái không mệt , tương tàn mới mệt
Rộng rãi không mệt , ích kỷ mới mệt
Khoan dung không mệt , khó khăn mới mệt
Khiêm nhường không mệt, khoe khoang mới mệt
Mỉm cười không mệt, tức giận mới mệt,
Đơn thuần không mệt, phức tạp mới mệt
Tương tư không mệt, đơn phương mới mệt
Chung tình không mệt, Đa tình mới mệt
Tình bằng hữu không mệt, tư tình mới mệt
Chân thành không mệt,giả dối mới mệt
Được mất không mệt, tính toán mới mệt
                           Thể chất mệt không phải mệt,tâm can mệt mới mệt

Hôm anh Lê Phước Xưng ra Hà Nội, một đám bà nội, bà ngoại tụ tập "buôn dưa lê". Hỏi nhau xem được "lên chức" bà nội bà ngoại thấy có gì khác không? Còn đang chí chóe thì hai cô giáo Thảo và Hoa Mít đồng thanh hỏi: "Thế đã đọc bài thơ Bà em chưa?". Chắc chắn có nhiều bạn đã đọc, nhưng cũng không ít bạn chưa. Cuối tuần, đưa lên cho vui, động viên các bạn về chăm cháu nội, cháu ngoại tốt hơn. Sau đây là chân dung bà ngoại thời nay:

Bà em

Bà ngoại em vẫn chưa già

Chiều chiều bà cưỡi xe ga ra đường

Mắt bà vẫn rất tinh tường

Tóc nhuộm ánh tím soi gương mỗi ngày

Nhưng Bà em vẫn rất hay

Bà chăm con cháu luôn tay luôn mồm

Công việc bà vẫn ôm đồm

Chăm lo con cháu sớm hôm không nề

Hôm nay cô giáo ra đề

Bắt em phải tả viết về Bà em

Em tả giống hệt bên trên

Cô bắt viết lại - mắng thêm em rằng:

Đã Bà là phải rụng răng

Tóc phải bạc trắng như trăng trên trời

Bà cũng không được ăn chơi

Vì mắt phải kém và môi nhai trầu

Đã Bà là phải ngồi khâu

Không được ngồi hát Ka - Râu - Ô - Kề

Nhất là không được ghi đề

Tuyệt đối không được phóng xe ào ào

Em nghe chẳng hiểu thế nào

Em phải hỏi mẹ xem sao vụ này

Tả sai thì lại không hay

Tả đúng thì lại có ngày ăn roi

Kiểu này phải bảo mẹ thôi

Hay đổi Bà khác đúng lời của cô???”

 

------------------------------

 

CHUC MUNG QUAN NHE ,CHAU NOI CUA CAU HAY QUA NHUNG CHUA BANG CHAU NGOAI CUA TO, HAY CHO XEM.( Tam nho nhan)

 

Khoe một tý: Cháu nội của Quân Thoa
Khoe một tý: Cháu nội của Quân Thoa

Nhìn cháu nội của Quân Thoa thấy yêu quá.

-------------------------

GỬI HOÀI CHUNG, ĐỨC TÚ

 

THÒI GIAN

 

(Nhân ngồi với nhau tại quán bia hơi không hẹn trước)

 

Khốn nạn nhỉ, đã sang bên sườn dốc

Vẫn vội vàng cực nhọc lội bơi

Cuộc mưu sinh xem chừng truân chuyên quá

Có phải chăng như thế mới là đời

 

Bảy ,tám tháng mới cụng ly găp gỡ

Mà nhấp nhổm hoài những chuyện đâu đâu

Chưa tâm sự đã vội vàng tạm biệt

Hẹn nhau rằng: thôi thì để lần sau

 

Biết bao giờ mới có cuộc lần sau

Dẫu ta chỉ cách nhau 15 phút

Đứa họp gấp, đứa phải đi công tác

Rồi vợ, rồi con, điện, nước, cửa nhà...

 

(Tháng5-Hànội)

Chân mùa qua cửa hoàng hôn

Cây đời cao thêm một tuổi

Buồn vui đổ bóng xuống hồn

Dài thêm quãng chiều tiếc nuối

 

Thời gian lúc nào cũng vội

Thoắt mà xuân đã qua xuân

Bao nhiêu nỗi niềm bổi hổi

Chỉ còn một thoáng bâng khuâng

 

Lũ bạn đầu xanh thuở đó

Đôi người đã chớm hoa râm

Gặp nhau cười như pháo nổ

Mà nghe nước mắt rơi thầm

 

Hiu hắt giọt cùng nắng xế

Buồn nâng cốc rượu ngang mày

Chợt ghen với người trai trẻ

Tay dìu tay nắm trong tay

 

Vẫn biết tre tàn măng mọc

Xuân là xuân của tuổi xuân

Mưa nắng ngả hai màu tóc

Còn xanh lắm sợi tơ lòng!

 

(Tặng các bạn SV khóa I, và hẹn gặp lại trong dip kỷ niệm 40 năm)

 

NỤ CƯỜI HẠNH PHÚC
NỤ CƯỜI HẠNH PHÚC
CON TRAI MAI - HẠNH
CON TRAI MAI - HẠNH
12 năm trước
12 năm trước

TINH CHA CON

 

          CHA ĐEP NÊN CON TRÔNG RẤT XINH

          VỪA NGOAN VỪA ĐEP VỪA THÔNG MINH

          HÃNH DIỆN BÊN CON BA TRẺ LẠI

          NU CUỜI CỦA BA  SUỚNG , CHÂN TÌNH .

 

          NGẮM KĨ THẰNG EM SUỚNG CHÂN TÌNH

          ĐÂU CÒN CÁI THỦA SƯỚNG LINH TINH

          BÊN CON SÁNG MÃI TÌNH PHỤ TỬ

          MIM CUỜI ANH THẤY DŨNG RẤT XINH

Nhân ngày Quốc tế Lao động 1/5

 

BÁC SĨ TÂM

 

Sáng ngủ dậy, tôi thấy mắt bị đau. Vợ tôi khuyên đến phòng khám mắt quốc tế, ở đấy có người bạn cũ, chị Tâm.

Tôi đến cổng phòng khám, rút điện thoại ra gọi, bạn tôi không nghe máy. Tôi gọi cho Hùng , chồng Tâm, anh nói " Ông cứ nói với người gác cửa rằng ông là người nhà, cần gặp bác sĩ Tâm". Tôi hơi ngạc nhiên, bạn tôi học sư phạm, ra trường làm du lịch cơ mà, nhưng mắt đau, nên tôi cứ làm đúng những gì đươc hướng dẫn. Ông bảo vệ nghe tôi nói xong, đon đả, thân thiện hẳn:

- Bạn bác sĩ Tâm hả, mời anh lên phòng 506, anh đi thang máy cho nhanh.

Phòng 506, dúng là bạn tôi đang ngồi đó (chứ không phải bác sĩ Tâm trùng tên như tôi chơt lo). Rất nhanh, Tâm đưa Tôi đi lấy thẻ ưu tiên giảm giá, đi khám víp rồi ân cần nói:

- Bạn khám xong thì đi mua thuốc, ba ngày là khỏi thôi, Tâm lên họp đây, có gì thì gọi cho Tâm- Tâm nói xong lạch bạch đi, tự nhiên tôi thấy bạn mình đáng yêu thế, chắc do nhờ vả thuận lợi.

Khám xong, tôi mang đơn thuốc ra quầy bán thuốc. Cô bán thuốc trông hơi mắt xanh, mỏ đỏ nhưng được cái trẻ trung, mau miệng hỏi:

-Sao anh biết phòng khám này mà đến khám?

- À, tôi...tôi là người nhà bác ...sĩ Tâm- tôi ngượng ngiụ

-Người nhà bác sĩ Tâm à, thế mà không nỏi trước, anh có mang thẻ bảo hiểm thì lấy ra cho em, em làm thủ tục giảm cho anh 30% tiền thuốc

Tôi ra khỏi phòng khám mà như người mộng ru, Tâm, bạn tôi, mới chuyển nghề 2 năm, thế mà đã lấy xong bằng bác sĩ. Bạn tôi giỏi thật ,nhưng chắc là vất vả lắm. Người ta chả nói học đại học y khổ nhất đó sao! Mà, tôi thấy bạn tôi cũng gày hơn thật (trước đây nhiều người vẫn gọi bạn tôi là Tâm béo)

Nhân ngày Quốc tế lao động, tôi viết những dòng này với lòng ngưỡng mộ và tự hào, bạn tôi, bác sĩ Tâm!

* Tái bút: tôi dùng thuốc đúng 3 ngày thì mắt khỏi đau thật

================

P/s 2: Sinh nhật của bác sĩ Tâm là ngày 1/4.

Bạn bè cũng như tiền: 
Có tờ ... thật 
Có tờ ... giả 
Có tờ ... lành 
Có tờ ... rách 

Chỉ tiếc là mình không phải là máy soi tiền nên không thể biết được... AI LÀ BẠN và BẠN LÀ AI ?

------------

CUOC GAP GO BAT NGO Quan xuong san bay Cam Ranh bat ngo gap Hanh cung vua ha canh, Quan ru Hanh di Nha Trang choi,Hanh nhat tri, the la 2 thang len taxi Nha Trang, toi thu 3 ,troi nong muoi nhieu, cafe khong ngon, the ma nhieu nguoi khen.Quan goi dien cho Le Ha,Hanh goi dien cho Thu.Chi co Thu toi .Ngoi mot luc Quan bo di tam bien dem.Khi Quan len, Hanh dang ngoi ngu gat,Thu da ve tu lau. Bi Quan danh thuc, Hanh ngap mot cai ro to roi noi: -Nha Trang khong bang Da Nang cau a. Noi xong, Hanh bam may goi dien tam su voi Thu Ha Sai Gon.Quan chang biet lam gi mo may tinh ghi nhat ki Khong phai cuoc gap go bat ngo nao cung thu vi! ---------------------------------------

 

             CỨ TƯỞNG NHA TRANG ĐẸP  VÀ  ÊM

             HAI BẠN THẤT TÌNH ĐI CHƠI ĐÊM

            MỚI THẤY NHA TRANG BUỒN THỐI RUỘT

            DỞ KHÓC DỞ CUỜI THẤY NHỚ EM .

 

           EM Ở HÀ NỘI TUY HƠI GIÀ

           NHƯNG MÀ VẪN ĐEP NÉT KIÊU SA

           EM O SAÌ GÒN NHIN VẪN ĐEP

           AI THUƠNG CON MÌNH BẰNG VỢ TA

 

           MÌNH KHUYÊN CÁC BAN  ĐỪNG CHƠI XA

           KẺO ĐÊM MUỖI CẮN  KHỔ VỢ NHÀ

           CAC BAN NHA TRANG GIO CHÁN LẮM

           LE HA ĐÂU CÒN NHỚ CHÚNG TA

Thu Phương họp tổ dân phố?

Thu hò Phương hát vang rầm trời

Ới ơi cuộc sống mến thương

Phương Thu là cặp bày trùng, bạn ơi.

 

Gửi các bạn xem cho vui:

 

S O S Á N H:

Khỏe không phải là nhấc lên Mạnh , mà là để Nhẹ xuống .

Kính không phải là đối với Trên , mà là xử với Dưới .

Đẹp không phải là Hút người vào , mà là Giữ người ở lại .

Xấu không phải là tại Gương mặt , mà ở tại Cách sống .

Khéo không phải là tạo điều To, mà là làm tốt điều Nhỏ .

Hay không phải là Ngạc nhiên , mà là sự Thú vị .

Buồn không phải là Bên ngoài , mà là ẩn Bên trong .

 

Mười nghịch lý thời đại :

1/- Ngày nay ta có nhà cửa to hơn, nhưng gia đình bé lại.

2/- Bây giờ là thời “thức ăn nhanh”, nhưng tiêu hóa chậm.

3/- Ta có nhiều hiểu biết hơn, nhưng kém xử sự.

4/- Thân xác to hơn, nhưng tâm hồn nhỏ lại.

5/- Ta có nội thất cao cấp, nhưng đạo đức thấp tè.

6/- Ta lên Cung trăng và trở lại, nhưng ngại băng qua đường thăm hàng xóm.

7/- Chúng ta quá vô tư và quá ít cười.

8/- Nhà cửa khang trang hơn, nhưng nhiều tổ ấm tan vở.

9/- Ta học kiếm sống, nhưng không có cuộc sống.

10/- Ta bận lo nhiều về số lượng, nhưng ít về chất lượng.

NHÂN ĐỌC MẤY BÀI THƠ TRÊN TRANG THÔNG TIN

 

Yêu như anh Tuấn cực kỳ

Ăn cơm độn với củ mì vẫn ngon

Cười như cái thủa trẻ con

Nói như năm tháng vẫn còn trai tơ

 

Cuộc đời danh lợi, làm ngơ

Hoan hô anh Tuấn đến giờ vẫn xuân

Phong độ xuống phải chịu thôi

Nhưng mà phong nhĩ lên ngôi ầm ầm

 

Thưa các bạn quý mến !

Thông qua Lưu Trọng Bình - Con trai Lưu Trọng Lư mình mới làm quen với anh Nguyễn Văn Thành - Sỹ quan CA nghỉ hưu, yêu thơ và sáng tác khá nhiều thơ. Mình xin phép giới thiệu 1 chùm thơ nhỏ của anh để các bạn yêu thơ thưởng thức nhé.

 

NHÀ TÔI

 

NHÀ TÔI Ở XÓM THANH LƯƠNG

CÓ AO THẢ CÁ CÓ VƯỜN TRỒNG CÂY

NHÀ TÔI MÁI NGÓI TƯỜNG XÂY

CÓ HOA ĐUA NỞ ĐÊM NGÀY NGÁT HƯƠNG

NHÀ TÔI NHÀ CỦA TÌNH THƯƠNG

TÌNH GIA ĐÌNH VỚI QUÊ HƯƠNG MẶN NỒNG

LÒNG TÔI BIỂN RỘNG MÊNH MÔNG

TIM TÔI CHÁY RỰC LỬA NỒNG THIẾT THA

TÔI MỜI BẠN ĐẾN CHƠI NHÀ

TRƯỚC THĂM CHA MẸ SAU LÀ NGẮM HOA

NHÀ TÔI 1 BẢN TÌNH CA

CHỊ EM, CHA MẸ THUẬN HÒA YÊN VUI

HỒN TÔI LÀ CẢ ĐẤT TRỜI

ĐỜI TÔI LÀ CẢ CUỘC ĐỜI THƠ CA

BẠN ƠI BẠN ĐẾN CHƠI NHÀ

TRƯỚC THĂM CHA MẸ SAU LÀ VỚI TÔI./.

 

 

TRÊN ĐỈNH TRƯỜNG SƠN

 

BƯỚC ĐI TRÊN ĐỈNH TRƯỜNG SƠN

SAO NGỜI TRÊN MŨ MÂY VỜN DƯỚI CHÂN

BỖNG ĐÂU RỘN TIẾNG CA NGÂN

BÁC CÙNG CHÚNG CHÁU HÀNH QUÂN TRÊN ĐƯỜNG

MIỀN NAM TRĂM NHỚ NGÀN THƯƠNG

TỪNG GIÂY TỪNG PHÚT CHIẾN TRƯỜNG ĐỢI TA

BÚT NGHIÊN GỬI LẠI QUÊ NHÀ

MONG NGÀY THỐNG NHẤT CHAN HÒA NIỀM VUI./.

 

 

NHỚ QUÊ

 

ĐÊM NAY TRĂNG SÁNG LƯNG ĐỒI

BÂNG KHUÂNG XAO XUYẾN BỒI HỒI NHỚ QUÊ

TRĂNG ƠI TRĂNG NHẮN GỬI VỀ

CHA GIÀ, MẸ YẾU TRĂM BỀ NHỚ THƯƠNG

ĐỜI TA TRĂM GIÓ NGÀN SƯƠNG

BUỒN VUI LÒNG VẪN VẤN VƯƠNG QUÊ NHÀ./.



 

------------------------

Hành trình về nơi ấy, nhớ lại những trò nghịch ngợm của cái thuở "Nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò" lại cứ phải tủm tỉm cười một mình. Xem ảnh hội trường 35 năm, thấy chị em đã già, nhưng rất may, anh em cũng không còn trẻ nữa. Nói ra điều này, chắc chắn nhiều anh sẽ không chịu công nhận. Vậy thì thử "soi mình" qua bài viết dưới đây nhé:

Nỗi khổ của đàn ông có bồ

Con là nợ, vợ là thù” đó là một câu khẩu hiệu cực đoan một số đàn ông thuộc lòng. Kẻ thù, ai cũng biết, sinh ra để gây cho ta đau khổ. Mà bồ là kẻ thù của kẻ thù, thì chắc chắn còn làm ta đau khổ gấp đôi.

Nỗi khổ của những chàng có bồ “cao như núi, dài như sông và rộng như biển Đông trước mặt” nhưng khác với bao nhiêu thứ tai họa có thể được tự do tố cáo hoặc quảng bá om sòm nhằm tranh thủ sự thông cảm và lòng thương hại, nỗi khổ có bồ luôn đay nghiến đàn ông một cách âm thầm.

Khổ thứ nhất do bồ trẻ tuổi. Tuổi trẻ thì nông nổi, tuổi trẻ thì hồn nhiên, bồ trẻ thường hồn nhiên tới mức quên phắt là ta có vợ. Chúng đòi đi chơi, đòi đưa đón, đòi ta phải xuất hiện mà không hiểu rằng những thứ ấy làm ta sợ chết khiếp. Nhưng chả lẽ lại bảo với bồ mình chỉ gặp nhau trên ngọn cây và chỉ cầm tay nhau giữa cánh đồng hoang? Thế là chúng giận, thế là chúng đay nghiến. Chúng cong cái môi và dẩu cái mỏ ra một cách đáng ghét và đáng yêu đến điên người.

Khổ thứ hai do bồ nhí nhảnh (bồ già khòm khọm thì bồ làm chi cho phí đời trai!). Chúng đòi mua gấu bông, mua chó bông, mua cặp tóc hình con cánh cam hoặc dép đi trong nhà hình con thằn lằn. Mà ta thì đường đường là đàn ông thành đạt, nghiêm trang, khả kính, vào tiệm chọn mua những thứ đó thì cô bán hàng cứ nhìn nhìn hoặc mụ bán hàng cứ gườm gườm đến nổi gai cả người.

Nỗi khổ thứ ba là bồ khỏe. Có khả năng đi chơi không biết mệt. Vừa tung tăng trên phố, vừa chạy nhảy trong siêu thị lại vừa phóng xe vù vù trên đường. Mà ta thì già, bụng thì to, mỡ thì nhiều, đi theo muốn gãy chân hoặc gãy lưng, thay vì thọ tám mươi, chỉ vì bồ mà hưởng dương năm chục.

Nỗi khổ thứ tư do bồ nhớ dai. Những ngày tai họa như sinh nhật, Noel, Valentine, 8/3 chúng đều thuộc lòng. Mà những ngày ấy, vợ cũng không quên, mặc dù thực ra chả biết dùng làm gì. Thế là ta loay hoay như gà mắc thòng lọng, cứ ra ra vào vào, nhấp nha nhấp nhổm một cách gian nan khổ sở.

Nỗi khổ thứ năm do bồ xanh đỏ. Nghĩa là chúng có khả năng mặc váy vàng, đi giày tím, thắt nơ lục và áo hồng, chưa kể đánh mắt xanh, tô son tía. Tóm lại nhìn bồ cứ như vườn hoa lúc bình minh, cứ như bức tranh thêu lúc nắng hạ, rực rỡ và tươi roi rói. Còn ta quần áo xám, khuôn mặt xám và trái tim đen, đi cạnh bồ như quạ đi cạnh công, thảm hại vô cùng.

Nỗi khổ thứ sáu là bồ bất ngờ. Đang ngồi ăn cơm với vợ thì chuông reo. Đang chở con đi học thì điện thoại réo. Bồ gọi nếu ai không trả lời thì khổ. Trả lời còn khổ hơn. Mà nói mãi bồ cũng cứ nhăn răng ra cười, khiến ta điên tiết. Nhưng ác một nỗi, răng bồ và gò má bồ mơn mởn, dù cáu kiểu gì cũng không nhăn, còn ta những thứ đó cứ bình thường cũng nhăn toàn diện.

Nỗi khổ thứ bảy do bồ ngây thơ. Ta cả cuộc đời khổ vì sếp, khổ với nhân viên, khổ với tiền điện, tiền nhà và với lão hàng xóm. Còn bồ khổ vì con mèo ốm, khổ do con gián chạy qua hay khổ đến phi thường là khổ vì anh ca sĩ teen nào đó khổ! Những thứ khổ vớ vẩn đó bồ lại hay chia sẻ chứ không chịu giữ một mình, khiến ta muốn ốm.

Nỗi khổ thứ tám là bồ không đòi hỏi. Bồ không vòi tiền ta (thứ ấy chả phải là bồ, mà là ma quỷ). Bồ chỉ vòi cuộc đời ta. Mà đời ta thì đã nát như cái chiếu đã nằm mấy chục năm trời còn cho ai được nữa.

Nỗi khổ thứ chín là bồ có khả năng có bồ khác.

Nỗi khổ thứ mười là bồ dọa chỉ có ta cho đến trăm năm. Điều ấy rõ ràng là tai họa khủng khiếp.

                                                                                                                  ST

Sao bạn chỉ nói về cái "khổ" mà không nói về cái "sướng" nhỉ? Sướng nhiều thì phải chịu khổ nhiều là đúng rồi? Than vãn mà chi.

------------------------------------------------------------------

 

KHÔNG ĐỀ

Riêng tặng Hoa mít mít

nhân đọc bài báo Bốn lăm phút và

những thông điệp sống

 

Không rực rỡ đua chen khoe sắc hương

Một đóa hoa xinh đẹp giữa đời thường

Lặng lẽ ngày đêm truyền mật ngọt

Góp cho đời nhịp đập của yêu thương

x x x

Ba mươi năm thời gian không ngừng trôi

Bao mâm xanh nẫy lộc đâm chồi

Từng chuyến đò nghĩa nhân trọn vẹn

Để mỗi ngày mạch sống mới sinh sôi

x x x

Đâu chỉ là “cô giáo” của riêng tôi

Cám ơn em có mặt trên đời

Tô đẹp thêm Thủ đô yêu dấu

Đóa Hoa Hồng dìu dịu tỏa muôn nơi.

 

"
Cam Ranh mùa này biển động đó em
Đừng đi dạo 1 mình trên bờ biển
Sóng gào thét phũ phàng xô bờ cát
Có vô tình làm ướt lạnh gót sen...

Cam Ranh mùa này biển động đó em
Đâu còn sóng êm ru em giấc ngủ
Cả bầu trời mây đen vần vũ
Đừng đi dạo 1 mình trên bãi biển nhé em.

Sẽ đến ngày bình minh sáng bừng lên
Sóng hát "Nha Trang thu"-Em dạo bước trên cát mềm nhung lụa
Chim Én cùng em thả hồn Xuân giữa trời Xuân gió nhẹ
Tâm hồn em sẽ thơm ngát Hương Trầm...
(Những ngày cuối Đông - 2013. SG)

 

CHƯƠNG TRÌNH VTV1 HÔM NAY LÚC 11H CÓ BÀI PHỎNG VẤN CỦA ĐÀI TH LẠNH SƠN

KHÁCH LÀ BẠN THÚY HOÀN Ở SƠN LA . NHÌN ẢNH BẠN VẪN THẤY TRẺ VÀ ĐẸP .

 

   SAU ĐÓ LÀ BÀI TRẢ LỜI PHỎNG VẤN  CỦA ĐINH HÀI KHOA VĂN { ĐÀI TH QUẢNG NAM }

             RẤT VUI VÌ THẤY BẠN MÌNH TRÊN PHƯƠNG TIỆN THÔNG TIN TOÀN QUỐC

 


    CÓ KẺ NÀO ĐÓ RẤT SỢ NHỮNG BÀI THƠ  HAY . CHÚNG ĐÃ XOÁ ĐI TẤT CẢ . CHỈ CÒN TRANG THƠ 1 LÀ NHỮNG BÀI THƠ MỚI CỦA MÌNH LÀ CHƯA XOÁ . SAU ĐÓ NÓ SẼ

XOÁ CÙNG VỚI HÌNH ẢNH MỚI . ĐỀ NGHỊ A MIN KHÔNG THÔNG BÁO RỘNG KHOÁ MỚI.                                                           

                                                                       ĐỨC HẠNH

Đã có mục "35 năm DHSPQN". Cac ban co hinh nao dep thi cho vao muc do nhe.

 

 

---------------------------------------------

 

Chúng tôi - những cựu sinh viên Khóa 1 về trường, chân thành cảm ơn các bạn Quy Nhơn (Bình toán, Bình văn, Thúy Lan, Thông - K.Anh - Sỹ - Dung - chị San...) đã tổ chức buổi gặp mặt Khóa 1 rất vui vẻ và luôn luôn có mặt bên cạnh chúng tôi trong những ngày về lại trường xưa. Nhờ có các bạn, cuộc trở về trường đã có những buổi họp mặt, những chuyến đi về Tây Sơn, Ghềnh Ráng,... những bữa ăn và những chầu chè, cà phê thật vui vẻ. Chắc giờ này các bạn đang phải hồi sức sau đợt Hội ngộ tuần rồi!!!. Chúc các bạn dồi dào sức khỏe và nhiều niềm vui.

GIÓ VỀ QUY NHƠN

 

Mây không về vẫn miên man gió thổi

Hàng dương dọc trường Đại Học vẫn xanh

Vẫn tròn khuyết trăng Quy Hòa muôn thưở

Bãi Trứng lơ mơ sóng vỗ mặt gành

 

Ngày tất bật với trăm dòng xuôi ngược

Đêm loanh quanh theo một bóng mơ màng

Quy Nhơn phố nhập vào Quy Nhơn biển

Một cõi đi về thực ảo mênh mang

 

Thoắt mà đã ba thập niên rồi đấy

Em có còn ra hiên vắng nghe mưa

Còn ru bóng vật vờ eo Nín Thở

Ôm gió bây giờ nhớ bão ngày xưa

 

Nghe nói mỗi ngày Quy Nhơn mỗi khác

Nhà phố cao hơn đường phố rộng hơn

Hoang vắng sân bay đã thành đại lộ

Ai buồn ai ru khói dỗi sương hờn

 

Còn nợ em dấu trăng Hàn Mặc Tử

Còn nợ em hoa nắng dốc Mộng Cầm

Anh sẽ về dẫu không ai chờ cửa

Biển luôn mở lòng đón gió thành tâm

 

Người ta bảo Quy Nhơn hào phóng lắm

Anh thì tin xứ ấy kén người về

Bởi không thế sao vời xa đến thế

Khánh Ly hề nhạc Trịnh quán cà phê…

 

Nguyễn Ngọc Hưng

 

Bài thơ hay quá. Vừa từ Quy Nhơn về, đọc xong bài thơ lại thấy nhớ Quy Nhơn ngậm ngùi. 

 

 

Bài thơ của Nguyễn Ngọc Hưng khoa Van k.1 . các bạn KHOA SỬ yêu thich thơ vào  www.hoingoquynhon78.com  

 

 

 

 

 

                                   THƠ TẶNG 3 EM ĐÀ NẴNG

 

       3 EM XINH ĐẸP NHƯ NHAU

    EM NÀO CŨNG THẮM ĐƯỢM MÀU TÌNH YÊU

       EM VÂN NŨNG NỊU YÊU KIỀU

    MÁ HỒNG MÔI ĐỎ NHƯ LÀ ĐÔI MƯƠI .

 

       EM XUÂN LAN RẤT LÀ TƯƠI

    MIỆNG CƯỜI RẤT TRẺ TÂM HỒN NGẤT NGÂY

       BÊN EM SAO THẤY HƯƠNG SAY

    SAY TÌNH , SAY BẠN , SAY BAO THỨ TÌNH .

 

        EM THUỶ CHÈ  VẪN RẤT XINH

    MẢNH MAI GỌN ĐẸP NHƯ HÌNH  MỸ TÂM

        NHÌN SAU CÒN KHỐI KẺ LẦM

    TƯỞNG EM 18 CHƯA TRÒN 20

 

       CÁC EM , CÁC BẠN CỦA TÔI

    CÙNG THƯƠNG ANH TUẤN CÙNG CƯỜI BÊN NHAU

       NẾU MÀ  CHỤP ẢNH ĐỢT SAU

     ANH XIN CHỤP  ĐẸP CHO ĐỀU  3 EM .

                                                                                 ĐỨC HẠNH

Bài thơ hay quá! Cám ơn anh Tuấn, nhờ bài thơ này mà 3 em  ĐN đã đoàn kết trở lại. Hihi...

              TỪ HÀ NỘI GỌI VÀO CHO TỚ

        TRÁCH TẶNG HÌNH LẠI TẶNG CẢ THƠ

              HOA MIT ĐANG TỨC NGẨN NGƠ

        ĐỐI SỬ NHƯ VẬY SAO VỪA LÒNG NHAU .?

 

              THẾ MỚI  BIẾT CÓ TÀI CŨNG KHỔ

        ĐẤY LÀ MÌNH CHƯA PHẢI ĐẸP TRAI

              MỚI KHOE CÓ MỘT CHÚT TÀI

        ĐÃ PHẢI PHÂN SỬ HOÀI HOÀI KHÔNG XONG .

 

              HOA , TÂM CÒN TỨC NỮA KHÔNG

         MINH XIN NÓI THẬT TRONG LÒNG MÌNH NGHE

              ẢNH CỦA CÁC BẠN CHƯA PHÊ

         MÌNH XIN CHỤP NỮA KHI VỀ ĐỢT SAU

              CÒN THƠ CHẲNG LÀM ĐƯỢC ĐÂU

        xin tặng hai bạn cả bầu trời thương  .

                                                                                      ĐỨC HẠNH

 

 

                                    NHUNG ƠI !

 

         NHUNG ƠI SAO BẠN CHẲNG VỀ

   ĐỂ NGHE TIẾNG GỌI BỐN BỀ THÂN THƯƠNG

         TIẾNG SÓNG BIỂN , TIẾNG SÂN TRƯỜNG

    TIẾNG LÒNG RỘN RÃ , TIẾNG TÌNH LẮNG SÂU

 

         MỖI NGƯỜI DÙ CÓ ĐI ĐÂU

    KHI VỀ  GẶP MẶT NHÌN NHAU QUÁ MỪNG

         HOA MÍT PHẤN KHỞI , TƯNG BỪNG

  ÔM PHONG SUNG SƯỚNG NHƯ RỪNG GẶP CÂY

 

          HỒNG , LAN , THU , THỦY ....NGẤT NGÂY

     HƯƠNG TÌNH , NGHĨA BẠN BAO NGÀY TRÀO DÂNG

          TÌNH TRƯỜNG ĐÃ TRỌN MƯỜI PHẦN

      NGHĨA BẠN  LÀ CẢ VẠN LẦN KHÔNG XA .

 

           BAO NHIÊU NHỮNG BẢN TÌNH CA

      ĐÂU NÓI ĐƯỢC HẾT TÌNH TA VỚI NÀNG

            DÙ CHO AI CÓ SANG NGANG

       RIÊNG TÔI VẪN CỨ MỘT ĐÀNG TÔI ĐI .

 

                                                                                   ĐỨC HẠNH

 

                              TỰ THÚ VÀ NHẬN KHUYẾT ĐIỂM

 

      THOA BỎ BẠN ĐI VŨNG TÀU THĂM CHÁU

      LÂM THEO BỒ BỎ BẠN ĐI CHƠI

      QUÂN PHẢI LÀM VIỆC  NHIỀU NƠI

      CHẲNG VỀ TỤ HỌP BUỒN ĐỜI CHƯA EM ?

 

      KHÁNH HÔ HÀO HÙNG HỒN TRÊN MẠNG

      CŨNG LẶNG IM NHƯ  CÓC NGẬM TRÙNG

      TÚ EM CON NHỎ HÃI HÙNG  

      ĐÊM HÔM VẮNG BỐ HỎI CÒN ĐI ĐÂU

 

      MÌNH SUNG SƯỚNG TUNG HOÀNH NGANG DỌC

      CẢ 3 KHOA CHỤP ẢNH CÁC EM

      NGÔI  TRƯỜNG HOÀNH TRÁNG VUI THÊM

      CÁC EM XINH ĐẸP NHƯ TIÊN VỀ GIÀ .

    

      BAO HÌNH ẢNH QUẢ LÀ RẤT TUYỆT

      PHƯƠNG BẾ HOA LÊN TÂN NGỌN CÂY

      TÂM BÉO TUY CÓ HƠI GẦY

      VẪN CÒN PHỞN CHÍ TA ĐÂY RẤT TRÒN ....

 

      EM THẢO THẤY VẪN CÒN DUYÊN DÁNG

      EM THƠ THƠ VẪN ĐẸP VẪN XINH

      EM HOA ĐÀ NẴNG RẤT TÌNH

      ĐI ĐÂU CŨNG THẤY CHỤP HÌNH TẶNG HOA .

 

      THẾ MỚI BIẾT HỒNG MÊ CÕI PHẬT

      ĐI QUY NHƠN MANG TRÀNG HẠT THEO

      ĐÊM ĐÊM TỤNG NIỆM CHO NGHÈO

      TIỀN TIÊU KHÔNG HẾT BIẾT LÀM SAO ĐÂY?

 

     TỚ SUNG SƯỚNG ÔM HÔN CÁC BẠN

     RỘNG VÒNG TAY ÔM CẢ 4 KHOA

     CHÚNG TA TUY CÓ VỀ GIÀ

     NHƯNG HỒN RẤT TRẺ NHƯ LÀ ĐÔI MƯƠI .

 

     CẢM ƠN CÁC BẠN CỦA TÔI

     NHỮNG TÌNH CẢM ĐẸP SUỐT ĐỜI KHÔNG QUÊN .

 

                                                                                               ĐỨC HẠNH

                                                                                   

Tặng Thúy Nhung

Anh sẽ đón em trở về

Vẫn háo hức ngượng ngùng như vậy

Biển vẫn hôn bờ ngàn năm không dứt

Mái đầu dù bạc nhưng hồn vẫn còn xanh

                                                HOA MIT : NÓI GIÙM TUẤN

 

 

VÀI CÂU CHUYỆN VỀ HỘI TRƯỜNG

1. Chuyện thứ nhất: Nhung (A) có lẽ là người đến Quy Nhơn sớm nhất. Từ sáng 29/11, Nhung đã bay từ Hà Nội vào (do vừa đi công tác ở Hà Nội). Sau đó theo xe hàng không từ Phù Cát về Quy Nhơn. Xe đến Quy Nhơn, đã có Kim Anh đứng chờ đón. Hai "bà già" ôm nhau, cười nói ríu rít, kéo nhau vào cà phê kế bên hàn huyên, sau đó chay về nhà Thông, lại nằm cười rúc rích một hồi nữa. Bỗng đang nói, Nhung chổm dậy giật giọng: "Thôi chết rồi". Kim Anh hoảng hốt nhỏm dậy theo: "Cái gì vậy mày?".  "Tao quên hành lý trên xe rồi". "Tại vừa bước xuống xe nhìn thấy mày cười toe toét thế là tao quên cha nó hành lý". Hai bà vội vàng nhảy lên xe phóng lại chỗ trạm xe của hàng không. Vừa đi vừa cười bò về cái sự ngơ ngẩn của mình. Cũng may người Quy Nhơn rất tử tế, nên Nhung đã tìm lại được hành lý. 

2. Chuyện thứ hai: Hồng gọi cho các bạn nữ Hà Nội (đang bay vào Quy Nhơn) nhắc nhở chuyện đã đặt phòng cho các bạn ở khách sạn Én Việt. Đám Hà Nội đang vui, khi nhớ, khi quên, về gần đến Quy Nhơn lại quên mất tên khách sạn, bèn gọi điện  hỏi lại Hồng: "Hồng ơi! Mày đặt phòng cho chúng tao ở khách sạn tên chim gì ấy nhỉ?" "Chim gì? Khách sạn Én Việt chứ chim gì? Rõ thật là..."

3.Chuyện thứ ba: Một đám khoảng 10 đứa khoa Sử kéo nhau đi Ghềnh Ráng. Để tiết kiệm kinh phí nên tuy xe taxi chỉ có 7 chỗ mà cả 10 đứa leo lên ngồi chồng chất lên nhau (không biết có ai ngồi lên đùi ai không?). Đến khu du lịch Ghềnh Ráng, người gác cổng ra hiệu xuống xe mua vé. Chất mãi mới được 10 đứa lên xe, mới đi được quãng ngắn giờ phải xuống thật ngại. Cả lũ đang nghĩ thế thì bỗng dưng Sỹ ló cổ khỏi xe bảo ông gác cổng: "Đây là đoàn đại biểu quốc hội, tôi đang đưa đi tham quan nhé". Ông gác cổng đành gật đầu, cho qua. Xe qua khỏi cổng, cả lũ mới ré lên cười ngặt nghẽo. "Trông tụi mình cũng giống đại biểu quốc hội ghê, vì mặt già chát rồi".Sau khi rong chơi chụp ảnh ở Bãi trứng - bãi tắm hoàng hậu, cả bọn lại lên xe đi tiếp vào trại phong Quy Hòa. Đến trước cổng trại phong, xe lại bị chặn lại để mua vé. Lần này Bành Liên nhảy xuống làm việc. Chẳng biết chị chàng nói gì với người trực cổng, một lúc sau quay lại thông báo:"đại biểu quốc hội cũng phải mua vé nhé", thế là cả lũ lại được trận cười nghiêng ngả. "Bài" cũ vậy là hết tác dụng. Chúng tôi phải mua 10 vé mới được qua cổng, chạy lòng vòng xem lại khu trại phong. Bù lại, mọi người có dịp ôn lại bao nhiêu kỷ niệm. Hóa ra hồi đó, đứa nào cũng từng đi picnic về nơi này và có thể một số mối tình đã nở hoa từ đây. Bởi phong cảnh nơi đây quá hữu tình.

 

                                TẶNG HOA MÍT

 

          MÍT NGƯỜI TA CHÍN TRÊN CÂY

    MÍT ĐÂY THÌ CHÍN Ở  NGAY TRONG NHÀ

          MÍT NGƯỜI TA CHẲNG TRỔ  HOA

    MÍT ĐÂY THÌ VẪN RA HOA  BÌNH THƯỜNG .

 

          MÍT NGƯỜI  TA NẶNG THẤY THƯƠNG

     MỘT NGƯỜI VÁC NẶNG TRÊN ĐƯỜNG KHÓ ĐI

          MÍT ĐÂY NHỎ BÉ   NHU  MÌ

     GỌI  LÀ  MÍT  ƯỚT  BỞI VÌ  KHÓC  LUÔN    .

 

          MÍT  NGƯỜI  TA  BÁN  TRÊN   ĐƯỜNG

      AI ĐI  QUA  THẤY   CÓ TIỀN  LÀ   MUA

           MÍT  ĐÂY  CHẲNG BÁN  CHẲNG  CHO

      CỦA  RIÊNG  ANH  HỆ   LUÔN LO  GIỮ  GÌN  .

 

                                                                                    ĐỨC HẠNH 

                                                                        

 

 

 

                     ĐIỀU  ĐỌNG  LẠI

 

      ĐIỀU ĐỌNG LẠI  TRONG HỒN MÌNH  MÃI

  ÁNH  MẮT  NHÌN  TRÌU  MẾN  CỦA  CÔ  PHƯƠNG

      NGHĨA CHỊ EM , NGHĨA CÔ TRÒ

    SAO MÌNH THẤY QUÁ  MẾN  THƯƠNG TRONG LÒNG .

 

  "    CHỊ  ƠI  CHỊ  CÓ  BIẾT  KHÔNG

  CHÚNG  EM  Ở  KHẮP  4 PHƯƠNG  TỤ  VỀ

      TỪ  THÀNH PHỐ  TỚI  MIỀN  QUÊ

   KHÓ  KHĂN BIẾT  MẤY  CŨNG  VỀ  CHUNG  VUI .

 

     GẶP  ĐƯỢC  CHỊ  QUÁ   TUYỆT   VỜI

   HỎI  THĂM  TỪNG  BẠN  , NỤ  CƯỜI  CHUNG VUI

      CHÚNG  EM  ĐI KHẮP  MỌI NƠI

   KHÔNG   QUÊN   ÁNH   MẮT  NỤ CƯỜI CHỊ TRAO ."

 

                                                                ĐỨC HẠNH  XIN TẶNG CÔ  PHƯƠNG

 

 

                                   gọi điện cho HOA  MÍT

 

         Gọi điện cho em Hoa thấy vui ghê

         từ sài gòn nắm vững từng chi tiết

         gián điệp hoa vô cùng thân thiết

         cung cấp thông tin chính xác , kịp thời .

 

         mình luôn dõi theo em khắp mọi nơi

         cứ thấy em vui là mình hạnh phúc

       GIANG bảo bài thơ NHUNG ƠI như ánh sao thúc dục

         phải nhanh chân ra gặp lại THỦ ĐÔ .

 

Ôi quy Nhơn ! Mùa thu lai về

 

            Quy Nhơn mùa thu, mùa tựu trường của các cựu sinh viên mọi miền đổ về trong tiếng cười rộn rã. Trở về trường cũ lần này là thứ 3 nên cảm xúc không được đốt nóng như các lần trước. Vẫn là những cuộc gặp gỡ tay bắt tay người ôm người mừng rỡ nhưng không rú rít như các khoá dưới lần đầu tiên gặp lại. Rồi lại lang thang về ký túc xá chụp hình. Chụp, chụp…chụp nhiều đến mức chụp một kiểu hình mệt quá không thề chụp thêm được nữa. KTX Quy Nhơn hiện chẳng khác gì một mô hình lịch sử dành cho các cựu SV về trường tụ họp. 35 năm tụ họp, các khoá về đông quá nên chẳng còn nhận ra sinh viên khoá nào.Biết mình là những con chim đầu đàn nên đi đâu các anh chị khoá 1 cũng cao giọng lên hỏi:

- Mấy đứa khoá nào ?

- Dạ chúng em khoá 8, chúng em khoá 11…

- Các anh chị khoá 1 đây !

- Ô trông trẻ quá ! Không biết 10 năm nữa mình có được như vậy không nhỉ.

           Tưng tửng quá gặp ngay bố của thầy giáo khoá 1 đang trong cơn say xỉn đã từng bị cá mập đuổi bắt nay về hưu sớm hỏi rống lên : “Chúng mày là ai ?” thế là mất hứng luôn.

            Thật sự về lại Quy Nhơn cũng không khác gì một chuyến đi du lịch biển…Trời Quy Nhơn lộng gió, nắng Quy Nhơn ươm vàng cát trắng. Những con đường rộng thênh thang với những hàng cây xanh ngắt thoáng đãng. Rặng phi lao vẫn rì rào nhắc chuyện cũ xưa :

Mới ngày nào ta còn ở bên nhau.

Chung chiếc giường tầng ở trong ký túc

Đến bữa cơm chung bát canh toàn quốc

Chung lớp, chung thầy chung cả những niềm riêng.

Thế mà giờ đây đã lên ông bà nội ngoại hết cả rồi. Không biết, 40 năm tụ trường tới có còn đến được với nhau nữa không. Khi đó cầm hình tuổi 20 mươi như thầy Trung nói: “ Không biết ai đây nhỉ ? chẳng biết ai. Nhìn sang bên, hoá ra là hình người ngồi bên cạnh mình. Với tình trạng sức khoẻ như hiện nay, tựu trường 40 năm trở về không khéo có người còn phải giúp bạn mình đuổi ruồi trên mặt đấy. Gặp gỡ rồi cũng phải chia xa, cuộc vui nào rồi cũng đến lúc kết thúc. Tiễn bạn ra sân bay mà lòng mình:

Người cũ đi rồi tâm bỗng thấy vắng lặng.

Hỏi đời đâu dễ tìm được mấy tri âm ?

Hôm nay, vào mạng bỗng thấy khoa toán chính thức khai trường nhà mới. Khoa văn xây nhà ngày càng to và bề thế. Toà nhà khoa sử đang có dấu hiệu xuống cấp thì giặc vào nhà phá trang. Không khéo lại trở thành lều tranh

Về đến nhà mà bên tai vẫn vẳng vảng nghe tiếng anh bạn khoa văn trong buổi uống cà phê tụ trường nói: “Khoa sử hoành tráng thật, Hà Nội hoành tráng, Sài Gòn hoành tráng rồi Đà Nẵng cũng hoành tráng. Nay về Quy Nhơn ở đâu cũng thấy BTC là dân khoa Sử chay đi chạy lại như con thoi.” Cảm ơn các bạn trong BTC, cảm ơn các bạn khoa Sử - Chính Trị ở Quy Nhơn đã cho chúng tôi một chuyến trở về đầy ý nghĩa. Nhìn các bạn cứ lê lết đi theo chúng tôi hết chỗ này đến chỗ khác mà thấy cảm động và ấm tình bạn bè. Không biết có duyên gì mà chủ nhiệm trẻ tuổi khoa Lý luận chính trị ( tốt nghiệp khoá 12) luôn cùng có mặt với các anh chị khoá 1 khoa Sử - Chính trị trên từng cây số. Những câu chuyện dí dỏm luôn là tâm điểm cho các cuộc vui. Nếu thầy sinh cùng thời với chúng tôi, học cùng chúng tôi có lẽ thầy sẽ là đối tượng tương tư của nhiều cô gái đấy. Tiếc thật !

           Vội vã ra đi vội trở lại
           Vội vàng sum họp vội chia xa.

           Vội thương, vội nhớ nhìn nhau lại

           Vội trút yêu thương lại cho người
          

           Vội bao nhiêu kiếp rồi vẫn cứ vội
           Đuổi theo hạnh phúc cuối trời xa.
           Vội ăn, vội nói vội đi lại
           Vội hưởng thụ mau để vội già.

          

           Cứ thế nghìn thu đời vẫn vội
           Mặt mũi ngày xưa còn nhớ ra.
           Đáy nước tìm trăng mà vẫn lội
           Vội tỉnh, vội mê, vội hồi luân

                                      

    MOI CAC BAN VAO MUC HINH ANH, ANH MOI GIOI THIEU DE XEM HINH TUAN CUC KI CHUP  CAC BAN

Ảnh bị che mặt nhiều quá, bác Tuấn ơi
Ảnh bị che mặt nhiều quá, bác Tuấn ơi
Đợt nay về trường, Tuấn Cực kỳ nhiều ảnh chụp với các em ghê.
Đợt nay về trường, Tuấn Cực kỳ nhiều ảnh chụp với các em ghê.
Khóa 1 vẫn trẻ trung không thua gì khóa 35
Khóa 1 vẫn trẻ trung không thua gì khóa 35
Căng tin có còn món bánh ít truyền thống không?
Căng tin có còn món bánh ít truyền thống không?
Sao Việt trên thảm đỏ- Liên hoan phim QN 35 năm
Sao Việt trên thảm đỏ- Liên hoan phim QN 35 năm
Thủ tướng Nguyễn tấn Dũng và phu nhân
Ký túc xá đã không còn những giàn hoa giấy. Tiếc quá
Ký túc xá đã không còn những giàn hoa giấy. Tiếc quá
Trai Sài Gòn đáng yêu thế nhỉ?
Trai Sài Gòn đáng yêu thế nhỉ?
Trai SG trông vẫn khỏe mạnh hơn Trai HN
Trai SG trông vẫn khỏe mạnh hơn Trai HN
Bố khóa I và con khóa 34
Bố khóa I và con khóa 34
THủ quỹ của Khóa 1.
THủ quỹ của Khóa 1.
Mình quàng chung khăn nhé!
Mình quàng chung khăn nhé!
A Xưng và Sơn về trễ không có khóa vào phòng
A Xưng và Sơn về trễ không có khóa vào phòng
Lúc đầu thì dư ... nhưng sau lại thiếu
Lúc đầu thì dư ... nhưng sau lại thiếu

 

 

 

Trần Kỳ Trung
Trần Kỳ Trung
Phương Liệt
Phương Liệt
Tâm nhỏ nhắn
Tâm nhỏ nhắn
Tuấn Cực kỳ
Tuấn Cực kỳ
Hoa Mít
Hoa Mít
 Hoàng Giang
Hoàng Giang
Kim Thoa
Kim Thoa
 Quân Thoa
Quân Thoa
Trần Thu Hà
Trần Thu Hà
THANH HA
THANH HA
Cấn  Hà
Cấn Hà
Phong nhĩ
Phong nhĩ
Lê Phước Xưng
Lê Phước Xưng
Tiến sĩ Nhung
Tiến sĩ Nhung
Vũ Tiến Thu
Vũ Tiến Thu
Đậu Hà
Đậu Hà
Thị Liễu
Thị Liễu
Kim Anh
Kim Anh
Tạ Hà
Tạ Hà
Lê  Hà
Lê Hà
Minh Hằng
Minh Hằng
Ngô Hoài Chung
Ngô Hoài Chung
 Dũng Trụy
Dũng Trụy
Mỹ Dung
Mỹ Dung
 Tú Mơ
Tú Mơ
Thủy chè
Thủy chè
Sơn Hồng
Sơn Hồng
Nàng Tiên Cá
Nàng Tiên Cá
Dương Thực
Dương Thực
Thủy pháo binh
Thủy pháo binh
Thúy Nhung
Thúy Nhung
Phương Châu
Phương Châu
Xuân Lan
Xuân Lan
Tuấn Trống
Tuấn Trống
Vân Hà
Vân Hà
Kim Thông
Kim Thông
Võ Yến
Võ Yến